Phóng viên: Nhờ những chính sách dành cho kiều bào nên có những bước tiến lớn
trong công tác kiều bào và ngày càng nhiều kiều bào trở về xây dựng quê hương. Điều
này có đúng không thưa ông Phan Thành?
Ông Phan Thành: Thứ nhất, sau một cuộc chiến dai dẳng, đến năm 2004, Nhà nước
mình nhận thức hoàn toàn khác. Nghị quyết 36 đã thay đổi tư tưởng và suy nghĩ của con
người. tôi cho là rất quan trọng. Đọc kỹ Nghị quyết này, tôi cho rằng Nhà nước thấy rõ
quyền lợi và nghĩa vụ của người Việt Nam ở nước ngoài. Nghị quyết này rất là hay. Bởi
vì bây giờ bà con lấy visa một cách dễ dàng. Và bây giờ mình được trở về quê hương
với quốc tịch của mình dễ dàng. Nên bây giờ lượng kiều bào ghé đến Hiệp hội doanh
nhân kiều bào thành phố Hồ Chí Minh ít đi. Do vậy, tôi cho rằng Nghị quyết 36 rất tốt và
rõ ràng đối với bà con kiều bào.
Phóng viên: Thưa GS Huỳnh Hữu Tuệ, là một chuyên gia giáo dục đại học và sau đại
học, công việc chính của ông là đào tạo giúp các nghiên cứu sinh và đồng nghiệp trong
nước từ sau năm 1975 đến nay. Có lẽ là những chính sách đối với kiều bào cũng có tác
động đến những đóng góp của những trí thức như ông cho ngành giáo dục. Ông có thể
chia sẻ suy nghĩ của mình?
GS Huỳnh Hữu Tuệ: Tôi thấy đất nước có sự thay đổi khá lớn từ năm 1975 đến đầu
năm 1990. Nhưng sau năm 1990, bạn bè và gia đình tôi có nhắc tôi một câu: với tình
hình như thế này, tôi nên tập trung sức làm những việc nhỏ. Chuyện lớn là tìm cách cải
cách giáo dục. Vậy chuyện nhỏ là gì? Đó là giúp sức hướng dẫn, đào tạo một số nghiên
cứu sinh, xây dựng một số chương trình mà tôi là chuyên gia cao cấp. Họ nói rằng
những việc nhỏ này mà làm được thì sẽ có tác động rất tích cực cho giáo dục nước nhà.
Tôi đã chấp nhận quan điểm này. Nên từ giữa những năm 90 của thế kỷ trước, tôi từ bỏ
các diễn đàn xã hội, tập trung toàn bộ vào các nghiên cứu sinh và giúp các đồng nghiệp
chuẩn bị nội dung, các chương trình cao cấp. Cho đến nay, 20 năm sau, tôi thấy hướng
đi của tôi tương đối thích hợp. Tuy nhiên vẫn phải nói thêm một điều. Nền giáo dục của
ta hiện giờ gặp rất nhiều khó khăn bởi hai yếu tố: không đủ phương tiện và cách nhìn
của xã hội hoàn toàn thay đổi. Bây giờ muốn chấn chỉnh được, chỉ Bộ Giáo dục và đào
tạo thôi chưa đủ mà còn cần các lãnh đạo cao cấp, lãnh đạo trung cấp và toàn xã hội
tham gia.
Phóng viên: Thưa ông Calvin P Trần, ông đã có quá trình tham gia vào việc đầu tư ở
thành phố HCM được nhiều năm nay. Ông có thể chia sẻ về những công việc của mình?
Ông Calvin P Trần: Tôi là một nhà doanh nghiệp, có đầu tư kinh doanh nhỏ thôi. Nhưng
về mặt hoạt động xã hội thì tôi cũng có may mắn được Ủy ban người Việt Nam ở nước
ngoài giao cho tôi nhiệm vụ khi tổ chức Hiệp hội doanh nhân người Việt Nam ở nước
ngoài. Tôi được giao là Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành chi hội Hoa Kỳ. Tôi cũng
đã giới thiệu và đưa được một số công ty ở Mỹ về làm việc ở Hà Nội và thành phố Hồ
Chí Minh. Chúng tôi cũng kết nối tới doanh nghiệp ở Hàn Quốc sang làm điện gió ở Bình
Thuận. Bên cạnh đó, vào năm 2006, tôi đã đưa đoàn Ban Khoa giáo trung ương lúc đó
TS Bùi Sĩ Tiếu làm trưởng đoàn cùng với 5 GS, TS sang Mỹ nghiên cứu về giáo dục của
Mỹ. Từ đó để chúng tôi viết về nghị quyết 7 về trí thức nhằm xây dựng môt nền giáo dục
tốt đẹp ở Việt Nam.