Anh đưa tay ra để cố vuốt ve khuôn mặt em thật xinh đẹp,
Mà nào ngờ chạm vào là khói sương tan, tan biến bay mất nơi đâu.
Chợt giật mình choàng tỉnh cơn mơ, anh thức trong nỗi u buồn thờ ơ.
Cố nghĩ mãi lý do để anh có thể tiếp tục giữ những yêu thương này.
Anh đã lựa chọn việc phải ra đi hay tìm một mảnh ghép của đôi ta, giữa ngàn rạn nứt đã nhạt nhoà, để tìm một lối ra.
Và nhìn lại từng dòng tin nhắn viết mãi hôm qua, nhưng giữ đó chẳng gửi đi xa.
Anh làm sao để nói ra anh đã biết hết rằng là
Anh đưa tay ra để cố vuốt ve khuôn mặt em thật xinh đẹp,Mà nào ngờ chạm vào là khói sương tan, tan biến bay mất nơi đâu.Chợt giật mình choàng tỉnh cơn mơ, anh thức trong nỗi u buồn thờ ơ.Cố nghĩ mãi lý do để anh có thể tiếp tục giữ những yêu thương này.Anh đã lựa chọn việc phải ra đi hay tìm một mảnh ghép của đôi ta, giữa ngàn rạn nứt đã nhạt nhoà, để tìm một lối ra.Và nhìn lại từng dòng tin nhắn viết mãi hôm qua, nhưng giữ đó chẳng gửi đi xa.Anh làm sao để nói ra anh đã biết hết rằng là
การแปล กรุณารอสักครู่..
