Nhiều lần ngập ngừng muốn ngỏ ý
Tiếng yêu đương sao không thành câu
Sợ rằng đường về không còn xa
Để bên em anh đưa lối về.
Nhiều lần trộm nhìn em thầm lắng
Nét thơ ngây chưa vương sầu lắng
Nàng đẹp tựa ngàn muôn ánh sao
Dịu dàng mong manh em xinh như cánh hoa đào.